Mới đó mà đã hơn 9 tháng trôi qua, Con Trai của ba nay đã được 3 tuần tuổi, rất kháu khỉnh và dễ thương. Con đã biết làm nhiều trò cho ba má vui, nhăn mặt, chúm miệng trợn mắt lại hay cười với mọi người.
Nhớ ngày nào má con than "sao mà mùi cá kho khó chịu quá" lúc đó ba nói thầm "chắc...". Rồi buổi sáng hôm sau khi ba đang còn đang ngủ thì nghe tiếng hoảng hốt của má... "Chết rồi anh ơi... ". Ba giật mình không biết chuyện gì vội chạy vào toilet thì... ba nhìn rất rõ... 2 vạch hiện lên trên que thử quickstick. Ba thì cười toe toét còn má cứ lo sợ vì chưa chuẩn bị tinh thần. Buổi sáng hôm ấy Ba, Má cùng nghỉ làm nên cả công ty đều biết chuyện (hic... mọi người thông minh thật)
Cũng khó có thể diễn tả hết niềm vui và nỗi lo của Ba khi lần đầu tiên nhìn thấy mặt con, sau hơn 7 tiếng đồng hồ ngồi chờ đợi bên ngoài mà cứ thấp thỏm, Bà Nội cũng đã lên và ngồi chờ cùng bà Ngoại và dì Út... ai cũng mệt nhưng không ai chịu về nghỉ, phải ngồi chờ để đón con. Khi nghe quyết định của Bác sĩ khuyên phải mổ để bắt con ra, Ba thật sự rất lo lắng và không biết phải quyết định thế nào...
Trong khi bà Nội và Ngoại cho con uống sữa thì ba cứ chạy đi chạy lại hỏi xem tình trạng của Má con thế nào... phải chờ thêm 6 giờ nữa mới được gặp má...
Hôm nay nhìn con ngủ ngoan trong nôi ba thật sự rất hạnh phúc, mỗi ngày đi làm về ba chỉ muốn được ẵm con và ru con ngủ (hic... má không biết ru con) nhìn con ngon giấc trên tay ba mà ba quên đi hết những buồn phiền hay mệt nhọc trong công việc. Hãy ngoan ngoãn, mau lớn con nhé, Phước Vinh của ba, con luôn là thiên thần nhỏ bé của ba...
Saturday, May 26, 2007
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment