Ba đi học MBA ở Malaysia cũng được 8 ngày rồi, còn 2 ngày nữa là ba sẽ về với 2 má con mình. Mừng quá phải không con? 8 ngày con không được ba ru ngủ, má làm nhiệm vụ này thế ba. Con của má ngoan lắm, con vừa buồn ngủ, má đặt con xuống nôi rồi mở nhạc cho con nghe là con ngủ liền hà.
Sáng hôm thứ 6 tuần trước ba đi, con chưa ngủ dậy nữa. Ba nói ba muốn ôm và hôn con một chút rồi đi mà sợ con thức. Không biết sao mà trong lòng má thấy buồn và muốn ứa nước mắt nhưng má cố gắng kềm lại không khóc. Má đưa ba ra phi trường rồi đi làm luôn, chiều má mới về. Đến tối ba gọi và chat về, ba nói nhớ 2 má con mình, đặc biệt là nhớ con. Má chat video quay hình con cho ba xem đỡ nhớ.
Mấy ngày nay con vẫn vui vẻ bình thường nhưng hôm qua má đi làm về nghe bà Ngoại kể hình như con nhớ ba hay sao mà cứ đòi chú Tuấn (chồng chị cô Trang may hàng cho bà Ngoại) - hơi mập giống ba con - ẵm. Ai ẵm con cũng không chịu cứ đòi chú ẵm thôi. Má nghe bà Ngoại kể mà thấy tội nghiệp con trai của má quá! Ráng đi con, thứ 2 là ba về rồi. Thứ 2, má sẽ ẵm con ra phi trường đón ba về nhé!
Saturday, November 24, 2007
Subscribe to:
Posts (Atom)